Dị ứng

Dị ứng! Dị ứng có thể gây ra các triệu chứng liên quan đến da, xoang, đường hô hấp hoặc hệ thống tiêu hóa. Các mức độ nghiêm trọng của bệnh dị ứng khác nhau từ người này sang người và có thể từ nhỏ để kích thích phản vệ...

Định nghĩa

Dị ứng xảy ra khi hệ thống miễn dịch phản ứng với một chất như phấn hoa, nọc độc của ong hoặc lông vật nuôi.

Hệ thống miễn dịch sản xuất ra các protein được gọi là kháng thể IgE. Những kháng thể bảo vệ khỏi những kẻ xâm lược không mong muốn mà có thể gây bệnh hoặc gây ra nhiễm trùng. Khi có dị ứng, hệ thống miễn dịch tạo ra kháng thể để xác định các chất gây dị ứng cụ thể như là một cái gì đó có hại. Điều này do kích thích của histamin và các chất khác gây ra triệu chứng dị ứng .

Dị ứng có thể gây ra các triệu chứng liên quan đến da, xoang, đường hô hấp hoặc hệ thống tiêu hóa. Các mức độ nghiêm trọng của bệnh dị ứng khác nhau từ người này sang người và có thể từ nhỏ để kích thích phản vệ - một trường hợp khẩn cấp có khả năng đe dọa tính mạng. Trong khi bệnh dị ứng không thể chữa khỏi, một số phương pháp trị liệu có thể giúp giảm các triệu chứng dị ứng.

I. CÁC TRIỆU CHỨNG CỦA DỊ ỨNG:

Triệu chứng dị ứng phụ thuộc vào từng cơ thể, và có thể liên quan đến đường hô hấp, mũi xoang và khí phế quản, da và hệ tiêu hóa. Trong hầu hết trường hợp, phản ứng dị ứng là một mối phiền toái gây ra các triệu chứng khó chịu. Trẻ vị thành niên, phản ứng dị ứng nghiêm trọng có thể nguy hiểm hơn vì có khả năng liên quan đến một số hệ thống cơ quan của cơ thể. Trong một số trường hợp nặng, dị ứng có thể gây ra một phản ứng đe dọa trong cơ thể gọi là sốc phản vệ. Dị ứng có thể gây ra:

Viêm múi dị ứng

- Xung huyết mũi.

- Ngứa, chảy nước mũi.

- Ngứa, chảy nước hoặc bị sưng mắt (viêm kết mạc).

Viêm da dị ứng, một phản ứng dị ứng da hay còn gọi là eczema, có thể gây ra

- Ngứa da.

- Da đỏ.

- Bong hoặc lột da.

Một dị ứng thực phẩm có thể gây ra

- Ngứa miệng.

- Sưng môi, lưỡi, mặt hay cổ họng.

- Nổi mề đay.

- Sốc phản vệ.

Dị ứng côn trùng chích có thể gây ra

- Một diện tích lớn sưng tại vùng da bị chích.

- Ngứa hoặc phát ban trên cơ thể.

- Ho, tức ngực, thở khò khè hoặc khó thở.

- Sốc phản vệ.

Một dị ứng thuốc có thể gây ra

- Nổi mề đay.

- Ngứa da.

- Phát ban.

- Mặt sưng.

- Thở khò khè.

- Sốc phản vệ.

Một số loại dị ứng, bao gồm cả dị ứng với thức ăn và côn trùng chích, có tiềm năng để kích hoạt một phản ứng nghiêm trọng được gọi là sốc phản vệ. Một vấn đề y tế khẩn cấp đe dọa tính mạng, phản ứng này liên quan đến một số hệ thống cơ quan của cơ thể và có thể đi vào sốc.

Các dấu hiệu và triệu chứng của sốc phản vệ bao gồm

- Mất ý thức.

- Choáng.

- Thở dốc nghiêm trọng.

- Mạch nhanh yếu.

- Phát ban da.

- Buồn nôn và ói mửa.

- Sưng phù đường hô hấp, có thể chặn thở.

Có thể gặp bác sĩ nếu có các triệu chứng mà nghĩ rằng có thể do dị ứng, đặc biệt là nếu nhận thấy điều gì đó trong môi trường xung quanh có vẻ như để kích hoạt dị ứng. Nếu có các triệu chứng sau khi bắt đầu một loại thuốc mới, gọi bác sĩ chỉ định nó ngay lập tức.

Đối với một phản ứng dị ứng trầm trọng (sốc phản vệ), hãy số khẩn cấp y tế hoặc tìm sự giúp đỡ khẩn cấp y tế. Nếu có sẵn Adrenalin, tiêm một mũi ngay lập tức. Ngay cả khi triệu chứng cải thiện sau khi tiêm epinephrine khẩn cấp, đưa đến phòng cấp cứu vẫn còn cần thiết để đảm bảo rằng các triệu chứng không trở lại hoặc những ảnh hưởng của tiêm trước đó.

Nếu đã bị một cơn dị ứng nghiêm trọng hoặc bất kỳ dấu hiệu và triệu chứng của sốc phản vệ trong quá khứ. Thẩm định, chẩn đoán và quản lý lâu dài của sốc phản vệ rất phức tạp, do đó, có thể sẽ phải cần đến bác sĩ chuyên về dị ứng và miễn dịch học.

II. NGUYÊN NHÂN GÂY DỊ ỨNG:

Dị ứng bắt đầu khi những sai lầm hệ thống miễn dịch, một chất thường vô hại đối với dị nguyên nguy hiểm. Hệ thống miễn dịch sản xuất kháng thể sau đó và luôn luôn cảnh báo cho chất gây dị ứng. Khi tiếp xúc với chất gây dị ứng một lần nữa trong tương lai, các kháng thể phát hành một số hóa chất miễn dịch hệ thống như histamine, gây triệu chứng dị ứng.

Chất thường gây dị ứng bao gồm:

Chất gây dị ứng trong không khí. Chẳng hạn như phấn hoa, lông động vật, mạt bụi và nấm mốc.

Một số loại thực phẩm. Đặc biệt là đậu phộng, hạt cây, lúa mì, đậu nành, cá, đồ biển, trứng và sữa.

Côn trùng chích. Như ong hay ong bắp cày chích.

Thuốc men. Đặc biệt là thuốc kháng sinh penicillin, Latex hoặc các chất khác mà tiếp xúc, có thể gây ra các phản ứng dị ứng da.

III. YẾU TỐ NGUY CƠ CỦA DỊ ỨNG:

Có thể có nguy cơ phát triển dị ứng nếu:

- Có một lịch sử gia đình bệnh hen suyễn hoặc dị ứng. Đang ở trạng thái tăng nguy cơ dị ứng nếu có thành viên gia đình bị hen suyễn hoặc dị ứng như sốt cỏ khô, phát ban hay eczema.

- Là trẻ em. Mặc dù có thể trở nên dị ứng với cái gì đó ở mọi lứa tuổi, trẻ em có nhiều khả năng để phát triển dị ứng hơn là người lớn.

- Có bệnh suyễn hoặc tình trạng một dị ứng. Làm tăng nguy cơ hen suyễn khi phát triển một dị ứng. Ngoài ra, có một tình trạng dị ứng làm cho nhiều khả năng bị dị ứng với cái gì khác.

IV. CÁC BIẾN CHỨNG CỦA DỊ ỨNG:

Có dị ứng sẽ tăng nguy cơ một số vấn đề y tế khác, bao gồm:

- Sốc phản vệ. Nếu đã có dị ứng trầm trọng, đang ở trạng thái tăng nguy cơ bị dị ứng nghiêm trọng. Sốc phản vệ thường liên kết giữa thực phẩm dị ứng và với nọc độc của côn trùng dị ứng.

- Một dị ứng. Có một loại dị ứng cũng làm tăng nguy cơ trở thành dị ứng với cái gì khác.

- Suyễn. Nếu có một dị ứng, sẽ dễ có cơn suyễn - một phản ứng hệ miễn dịch có ảnh hưởng đến đường thở và thở. Trong nhiều trường hợp, bệnh suyễn được kích hoạt bởi tiếp xúc với một chất gây dị ứng trong môi trường (dị ứng gây ra bệnh hen suyễn).

- Viêm da dị ứng (eczema), viêm xoang, và nhiễm trùng tai hoặc phổi. nguy cơ gặp những bệnh này là cao hơn nếu có sốt cỏ khô, dị ứng hay dị ứng lông thú.

- Nấm nhiễm trùng xoang hoặc phổi. Tăng nguy cơ gặp những bệnh này, được gọi là viêm xoang dị ứng nấm và aspergillosis bronchopulmonary dị ứng, nếu bị dị ứng với nấm mốc.

Chuẩn bị cho việc khám bệnh

Bác sỹ sẽ đặt câu hỏi và kiểm tra. Có thể kiểm tra xoang, mắt, tai, mũi, họng. Hãy chuẩn bị để trả lời câu hỏi chi tiết về các triệu chứng và lịch sử sức khỏe gia đình.

Bác sĩ có thể muốn biết

- Chính xác những triệu chứng.

- Khi các triệu chứng bắt đầu.

- Điều gì, nếu bất cứ điều gì, dường như để cải thiện hoặc xấu đi các triệu chứng.

- Có triệu chứng xoang hoặc thở.

- Cho dù gần đây đã có một nhiễm trùng đường hô hấp lạnh hay khác.

- Nếu có bệnh suyễn hoặc dị ứng được biết đến.

- Hút thuốc, tiếp xúc với khói thuốc lá hoặc thường xuyên tiếp xúc với các chất ô nhiễm khác trong không khí.

- Đã dị ứng thuốc gì, bao gồm cả thảo dược.

- Bất kỳ vấn đề sức khỏe.

Thời gian với bác sĩ là có hạn, nên chuẩn bị một danh sách các câu hỏi sẽ giúp tận dụng tối đa thời gian.

Một số câu hỏi cơ bản để yêu cầu bác sĩ của bao gồm

- Những gì có thể gây ra triệu chứng hoặc tình trạng dị ứng?

- Nguyên nhân khác có thể có các triệu chứng hoặc tình trạng bệnh này?

- Những loại kiểm tra để cần làm?

- Có bất kỳ hạn chế nào mà tôi cần phải làm theo?

- Chi phí và bảo hiểm?

- Cách thay thế tổng quát thuốc sẽ dùng về sau?

Ngoài những câu hỏi đã chuẩn bị sẵn sàng để yêu cầu bác sĩ, đừng ngần ngại đặt câu hỏi tại bất kỳ thời gian nào mà không hiểu điều gì đó.

CÁC XÉT NGHIỆM CHUẨN ĐOÁN:

Để đánh giá xem có dị ứng, bác sĩ có thể

- Hỏi những câu hỏi chi tiết về các dấu hiệu và triệu chứng.

- Thực hiện kiểm tra vật lý.

Nếu bị dị ứng thực phẩm, bác sĩ của có thể

- Yêu cầu giữ một cuốn nhật ký chi tiết của các loại thực phẩm đã ăn.

Bác sĩ cũng có thể đề nghị một hoặc cả hai của các xét nghiệm sau đây

- Thử nghiệm da. Trong thử nghiệm này, da tiếp xúc với một lượng nhỏ các protein gây dị ứng. Nếu dị ứng sẽ phát triển một vết sưng tấy tại địa điểm thử nghiệm trên da. Chuyên gia dị ứng thường được trang bị tốt nhất để thực hiện và giải thích các bài kiểm tra dị ứng da.

- Thử nghiệm máu. Một xét nghiệm máu có thể đo lường phản ứng của hệ miễn dịch đến một chất gây dị ứng cụ thể bằng cách đo lượng kháng thể gây dị ứng trong máu. Một mẫu máu được gửi đến một phòng thí nghiệm y tế, nơi nó có thể được kiểm tra bằng chứng của sự nhạy cảm với chất gây có thể dị ứng.

Nếu bác sĩ nghi ngờ vấn đề là do cái gì khác hơn là dị ứng, có thể cần xét nghiệm khác để xác định hoặc bỏ đi các vấn đề y tế khác.

V. ĐIỀU TRỊ DỊ ỨNG:

Phương pháp điều trị dị ứng bao gồm

- Tránh gây dị ứng. Bác sĩ sẽ giúp thực hiện các bước để xác định và tránh gây dị ứng. Điều này thường là bước quan trọng nhất trong việc ngăn ngừa phản ứng dị ứng và giảm triệu chứng.

- Thuốc để giảm triệu chứng. Thuốc có thể giúp giảm phản ứng của hệ miễn dịch và giảm triệu chứng. Các loại thuốc sử dụng phụ thuộc vào loại dị ứng hiện có. Có thể bao gồm thuốc không kê toa hay thuốc theo toa ở dạng thuốc uống, thuốc xịt mũi hoặc nhỏ mắt. Một số loại thuốc dị ứng thông thường bao gồm corticosteroid, kháng histamin, thuốc thông mũi, natri cromolyn và bổ leukotriene.

- Miễn dịch liệu pháp. Đối với dị ứng dị ứng nặng hoặc không thuyên giảm bằng cách xử lý khác, bác sĩ có thể khuyên nên có các mũi chích ngừa dị ứng (miễn dịch liệu pháp). Điều trị này bao gồm một loạt các mũi tiêm chiết xuất chất gây dị ứng tinh khiết, thường khoảng thời gian một vài năm.

- Epinephrine khẩn cấp. Nếu bị dị ứng nặng, bác sĩ có thể cung cấp một mũi tiêm epinephrine khẩn cấp và để thực hiện ở tất cả các lần sau. Do phản ứng dị ứng nặng, một mũi tiêm epinephrine có thể làm giảm triệu chứng cho đến khi nhận được điều trị khẩn cấp.

Phong cách sống và biện pháp khắc phục tại nhà

Một số cải thiện triệu chứng dị ứng với điều trị tại nhà.

- Tắc nghẽn xoang và các triệu chứng sốt thường được cải thiện với việc rửa mũi, rửa các xoang bằng dung dịch nước muối.

- Côn trùng chích, triệu chứng có thể cải thiện khi đặt một miếng dán với baking soda và nước, lô hội...

- Dị nguyên dị ứng môi trường. Có thể cải thiện bằng cách tiến hành các bước để giảm tiếp xúc để gây dị ứng, bụi, thú nuôi. Các bước bao gồm thường xuyên rửa giường và nhồi đồ chơi trong nước nóng, và thay thế thảm với sàn cứng...

- Triệu chứng dị ứng có thể được giảm nhẹ bằng cách tránh làm việc ngoài trời trong thời tiết ẩm ướt, đeo mặt nạ khi làm việc ngoài trời, và giữ các cửa sổ đóng vào ban đêm.

Thuốc thay thế

Có ít nghiên cứu khoa học cho thấy việc thay thế các liệu pháp điều trị dị ứng, nhưng một số người yêu cầu họ giúp làm giảm bớt triệu chứng.

Biện pháp khắc phục bằng thảo dược bổ sung bao gồm Butterbur móng mèo, choline, goldenseal, chua nettle, cây cà dược và bromelain.

Liệu pháp thay thế bao gồm các chế phẩm sinh học, châm cứu và thôi miên.

PHÒNG CHỐNG DỊ ỨNG:

Ngăn ngừa dị ứng phụ thuộc vào loại dị ứng. các biện pháp tổng hợp bao gồm:

Nếu nhận được điều trị triệu chứng dị ứng, vẫn cần phải làm tốt nhất phòng ngừa để tránh gây ra tiếp. Chất gây dị ứng thường trong không khí ngoài trời, tại nhà hoặc tại nơi làm việc và các loại thực phẩm nhất định, côn trùng hoặc thuốc. Một số phản ứng dị ứng được kích hoạt hoặc trở nên tồi tệ bởi thái cực nhiệt độ hay căng thẳng cảm xúc.

Giữ một cuốn nhật ký. Khi cố gắng để xác định chính xác những gì gây ra các triệu chứng dị ứng hoặc tình trạng xấu đi, hãy cố gắng theo dõi tất cả các hoạt động, lưu ý khi các triệu chứng xảy ra, và viết những gì dùng mà có vẻ giảm triệu chứng. Điều này có thể giúp xác định dị nguyên gây ra và các biện pháp tốt nhất để ngăn chặn và xử lý chúng.

 

 

Các bệnh trong cùng chuyên mục "Một số bệnh khác"

Bình luận (1)

nguyen dang khoaNguyen dang khoa / Ngày 31-03-2014, 6:14
Toi dang sai kem tri mun duoc 2tuan ,luc moi sai kem tri mun thi hieu qua rat tot, sang tuan thu 3 Không biet Sao mat toi noi nam do day mat, Không biet toi bi di ung voi kem toi dang sai hay la toi an gi bi di ung.xin Giup toi giai dap.thaks
Reply

Bình luận

CamNangBenh rất vui khi bạn đã quyết định để lại comment. Chú ý tất cả comment đều được kiểm duyệt cẩn thận, xin đừng cố gắng spam hoặc quảng cáo. Hãy dùng tên của bạn khi comment, không sử dụng keyword trong ô Name. Xin cảm ơn.

Telex  VNI  Off
Xác nhận bạn không phải spam